Tử vi số - Giải đoán lá số tử vi, dự báo số mệnh chính xác

Hôm nay: Thứ hai, 28-09-2020

Nhân sinh ở đời mấy ai qua nỗi tam sầu mà không thống khổ?

Xem thêm

Cuộc sống là vậy, dẫu biết sẽ có những nỗi buồn không thể tránh nhưng đâu phải cái gì cũng dễ dàng vượt qua. Biết rằng cuộc sống này quá ngắn, để mãi chìm đắm trong nỗi buồn, ôm ấp những kỉ niệm, những hối tiếc đã qua. Nhưng hỏi rằng nhân sinh ở đời mấy ai qua nỗi tam sầu mà không thống khổ?

nỗi buồn

Cuộc sống là vậy, dẫu biết sẽ có những nỗi buồn không thể tránh nhưng đâu phải cái gì cũng dễ dàng vượt qua. Biết rằng cuộc sống này quá ngắn, để mãi chìm đắm trong nỗi buồn tâm hồn, ôm ấp những kỉ niệm, những hối tiếc đã qua. Nhưng hỏi rằng nhân sinh ở đời mấy ai qua nỗi tam sầu mà không thống khổ?

Học cách chấp nhận để hiểu được sự bắt đầu

“Nhấc lên được, đặt xuống được”. Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng thực tế thì rất khó phải không. Nhưng hãy tập cho mình dũng khí để đối diện với thất bại của bản thân; hãy học cách chấp nhận hiện tại mình đang ở đâu, như thế nào để đưa ra quyết định thật sáng suốt.

Cuộc sống này, sẽ không ai để tâm tới sự uất ức của bạn, không ai để ý đến nỗi thất vọng của bạn. Vậy nên, khi đối diện với thực tế, phải học cách chấp nhận rằng, mọi thứ không phải sẽ đều như ý muốn…

Nếu như bạn không thể thay đổi được sự thật, vậy thì hãy học cách chấp nhận nó. Khi ai đó thất tín với bạn, bạn buông lời chỉ trích thì liệu có thể thay đổi được gì hay không? Đương nhiên không thể! Vậy thì hãy tiếp nhận nó, coi đó như một bài học. Thế giới vốn không thuộc về bạn, vậy nên bạn không cần phải từ bỏ nó, điều cần vứt bỏ chính là hết thảy những chấp nhất. Học cách chấp nhận buông bỏ để có được sự bắt đầu mới.

Nỗi buồn lớn nhất không phải là mãi mãi từ biệt mà là vừa biệt đã quên

“Đủ xa sẽ cũ, đủ lạ sẽ quên” – là một quyển sách vun vén hết thảy những xúc cảm riêng. Để mỗi một câu từ đọc lên, chúng ta đều có thể thấy ở đâu đó có ai đang đọc thấu tâm tưởng của chính mình. Từ cái tên của người mình từng quen biết, chút tiếc nhớ lờ mờ ngày chia ly, cái ôm dài xa rời hôm mở lời từ biệt, đến việc ai đó dặn mình học buông bỏ và quên đi.

Thế nhưng điều đáng buồn nhất là khi vừa nói câu từ biệt người ta lại vội quên đi tất cả kỉ niệm đã từng một thời là gắn kết đó. Dẫu biết xa sẽ cũ, lạ sẽ quên, nhưng quá nhanh sẽ khiến tâm niệm mãi buồn thênh nỗi lòng.

Sau một giấc ngủ kết thúc ngày cũ sẽ là bình minh, sau một tình yêu đổ vỡ là những tâm hồn đang chờ được vỗ về và hồi sinh trở lại. Vốn dĩ sự đời chưa hề tồn tại điều mãi mãi, nên nắm không được, đau đủ nhiều, thì phải học cách dừng lại và buông tay. Bởi vì oán thán sẽ làm phiền hiện tại, và những nghi hoặc sẽ cản trở tương lai. Ngày mai, sẽ là một bình yên khác, một khởi đầu mới với bao điều mới.

Điều tiếc nuối nhất thế gian này chính là câu từ biệt chẳng nói thành lời

Nhân sinh như một chuyến lữ hành, cho dù có bao nhiêu tiếc nuối cũng không có cơ hội làm lại từ đầu. Đời người ngắn ngủi mấy chục năm, đừng để đến mùa hạ mới nhớ ra phải tận hưởng mùa đông, cũng đừng mãi tới mùa đông mới hối hận không ngắm nhìn kỹ những bông hoa mùa hạ. Hãy trân trọng lúc còn ở bên nhau để không nuối tiếc lúc chia xa.

Trong bộ phim Repply 1988: Ai rồi cũng phải trưởng thành, ai rồi cũng tìm được lời hồi đáp cho riêng mình, bộ phim với tựa đề “Tạm biệt, tuổi trẻ, tạm biệt, Ssang Mun Dong” khiến bồi hồi nhớ lại thời thơ ấu, vừa tiếc nuối khi chúng qua đi quá nhanh, tiếc nuối vì những lời tạm biệt chưa nói.

Hay bộ phim “Sau này không gặp lại” (The continent) có một lời thoại là: “Mỗi lần từ biệt, hãy cố gắng một chút; Nói với nhau nhiều thêm một câu vì có thể đó là câu nói cuối cùng; Nhìn nhau nhiều thêm một ánh mắt vì cũng có thể đấy là ánh mắt, là cái nhìn cuối cùng.”

Nỗi tiếc nuối lớn nhất trên đời không phải là mất đi, cũng không phải là ly biệt, mà là lúc có thời gian lại không trân trọng thật tốt, khi chia xa lại chẳng nói lời từ biệt.

Tịch Mộ Dung nói: Trên thế giới này có rất nhiều người, bạn cho rằng ngày mai có thể gặp lại, bạn cho rằng hôm qua, hôm nay và ngày mai cũng sẽ chẳng có gì khác nhau cả. Nhưng sẽ có một lần thế này, chỉ trong khoảnh khắc bạn quay người, một số thứ đã thay đổi hoàn toàn, mặt trời lặn xuống mà trước khi nó lại mọc lên lần nữa, có vài người cũng sẽ rời xa bạn mãi mãi từ đây.

Chúng ta luôn cho rằng, ngày sau còn dài, nhiều người sẽ bầu bạn với ta đến già, cho nên lúc có thời gian, rất ít người biết rằng mình hạnh phúc thế nào. Mãi tới lúc mất đi, mới phát hiện thì ra không phải tất cả mọi người đều có cơ hội được đi cùng nhau đến cuối con đường, có vài người, thật sự chỉ có thể đi cùng bạn một đoạn đường.

Nhưng thế gian này làm gì có “nếu như”.

 

Tin liên quan

Cùng Chuyên mục

Back to top